Tôi tự hỏi chính mình và tự hỏi những người xung quanh.
Ba mẹ tôi, anh chị tôi, hàng xóm tôi, thầy cô tôi.
Cho đến khi tôi lớn, tôi cũng không biết họ nghĩ gì.
Nhưng... Tôi biết mình nghĩ gì
Có những lúc tôi chông chênh trong khoảng lặng vô cùng
Có những lúc tôi hoang mang, vô vọng và lơ đãng
Rốt cuộc, tôi sống để làm gì
Tôi muốn là ai trong thế giới này
Im lặng...
Nước mắt lăn trên má
...............................
...............................
Chẳng ai trả lời tôi cả
Bởi người biết rõ câu trả lời nhất
Là tôi...là tôi...là tôi đó
Chuyến xe 20 tuổi mang tôi đi xa quá
Xa tuổi thơ yêu dấu
Xa vòng tay mẹ hiền
Xa những suy nghĩ ngô nghê của tuổi mới lớn
Những bước mơ thuở nhỏ
Giờ chỉ còn là xa xăm
Cô gái 20 tuổi
Nay khôn lớn thật rồi
Lo cho tương lai
Sợ hãi
Và hoài nghi
Mình sẽ làm gì
Cho cuộc đời tươi đẹp
Mình sẽ là ai
Cho hạnh phúc ngập tràn
Hay....mình chỉ là
Chỉ là....
Một con người nhỏ bé
Vô danh tiểu tốt
21 tuổi
Tôi lò mò nhận ra
Mình muốn gì thật rồi
Mình sẽ làm gì đó
Cho ít nhất bản thân
Và giúp được mọi người
Giá trị của tôi
Được tạo ra từ những gì tôi cho đi
Tôi biết sứ mệnh của mình
Tôi sẽ thực hiện nó
Bằng tất cả nhiệt huyết
Và trái tim yêu thương
Nhưng
Tôi cũng sẽ
Không để cho bất cứ ai
Có thể cản được đường tôi đi
Vì
Con đường tôi chọn nó gian truân
Tôi cần đủ mạnh mẽ
Đủ mặt dày tâm đen
Để hoàn thành sứ mệnh
Kệ thiên hạ nói gì
Tôi vẫn sẽ phải làm
Vì tôi biết
Nếu tôi không làm
Cũng sẽ không ai làm.
Chỉ biết động viên chính mình
TÔI ƠI, CỐ LÊN !
Quỳnh Dương



0 nhận xét:
Đăng nhận xét